Từ khả năng nhẫn nại đến sự tiếp nhận, hãy cùng đưa ra đề xuất nhé

08/15/2019

“Con ăn sữa chua không?"
“Con không ăn đâu!"
“Vậy thì con hãy nói gochisou-sama đi nào!"
“Không đâu! Con ăn sữa chua!"

Nhớ lại thì, vào lúc 2 tuổi, tôi đã có những cuộc hội thoại đầy chán nản như vậy. Ở Nhật, người ta thường gọi giai đoạn này là “thời kỳ khó ở" (iya iya ki). Con trai của tôi cũng khiến tôi khổ sở vì sự khó ở của bé.

Tôi có bằng sư phạm của trường đại học, tôi đã có cơ hội tìm hiểu về sự phát triển và học hỏi của trẻ em từ khi tôi còn là một thiếu niên, khi tôi mang thai và sinh con, tôi đọc và bắt gặp nhiều cuốn sách về nuôi dạy con cái. Vì vậy, tôi biết rằng việc một đứa trẻ nói những lời ích kỷ hay không kiên nhẫn là điều tự nhiên, nhằm chứng minh rằng bản ngã của trẻ đã phát triển. Dù vậy thì giờ đây, khi thật sự bắt tay vào việc nuôi dạy con cái rồi, tôi mới thấm thía được rằng việc dù hiểu điều đó là thế, nhưng việc gào thét ở trong lòng rằng “Không thể chịu được! Tại sao trẻ con lại không biết điều như thế chứ?!" là không thể tránh khỏi.

Hiện tại, con tôi đã lên 9 và cậu chàng đã dần dần hiểu về mối quan hệ nhân quả, chẳng hạn như “nếu làm bài tập trước thì sau đó có thể chơi thoải mái", hay “nếu ăn quá nhiều đồ ăn vặt thì sẽ không thể ăn tối". Vì vậy mà cậu chàng có thể tự kìm hãm được những mong muốn tức thời.

Vì vậy, các bậc phụ huynh đang không ngừng lo lắng “sao con tôi lại ích kỷ như vậy chứ?", “làm sao tôi có thể chịu đựng được đây?" xin cứ yên tâm nhé! Đó chỉ là những vất vả của hiện tại, và những vất vả này sẽ giúp đứa trẻ trở thành một người có thể chịu đựng và nắm rõ bản chất của xã hội.

Dù vậy, tôi muốn chia sẻ những bí quyết của mình để bạn có thể làm dịu cảm xúc đi một chút và tận hưởng thời gian bên con cái.

Trường hợp thứ nhất: Khi bạn và con đang ở công viên thì con bạn liên tục mè nheo: “Con muốn chơi xích đu! Con muốn chơi ngay bây giờ cơ!". Khi đó, bạn hãy lặp lại lời của con, chẳng hạn như là: “À, con muốn chơi xích đu nhỉ. Xích đu vui ha."

Tiếp theo, bạn hãy đề xuất với con bạn là “Bây giờ có bạn khác đang chơi nên con hãy xếp hàng chờ nhé!", hoặc là “Sao con không chơi cầu trượt trước rồi mới chơi xích đu?". Nếu như con vẫn muốn chơi xích đu thì hãy rút ngắn thời gian chờ đợi bằng cách nói với đứa trẻ đang chơi xích đu là “Bé của cô muốn chơi nên khi nào con chơi xong thì hãy nói với cô nhé!", hay “Cùng hát trong lúc chờ đợi nào!", hoặc là cứ vui vẻ chờ đợi. Bạn hãy quan sát biểu cảm của trẻ và dặn trẻ phải nói cảm ơn với đứa bé đã nhường xích đu lại cho bé, và nói với bé rằng “Thật tốt khi được nhường xích đu con nhỉ? Vì vậy nếu như lát nữa có bạn muốn chơi thì con cũng nhường lại xích đu cho bạn nhé!".

Dĩ nhiên rằng mọi chuyện sẽ không thay đổi chỉ trong lần một lần hai, nhưng nếu bạn làm vậy hàng chục đến hàng trăm lần thì bạn sẽ nhận được lời nói “Con đã hiểu những gì mẹ nói", sau đó bạn sẽ truyền đi phương pháp mang tính xây dựng. Nếu cứ lặp đi lặp lại như vậy, một ngày nào đó con bạn sẽ trở thành một đứa trẻ nhẫn nại và biết kiềm chế bản thân.

Việc từ chối thẳng thừng “Mẹ nói không là không!" thì đơn giản hơn. Nhưng nếu làm như vậy thì đến khi con bạn đi học, nó sẽ luôn yêu cầu mọi người đưa ra lý do cho các hành động và phán đoán, như là “Tại sao con phải làm thế?", “Tại sao con không được làm thế?". Chìa khóa để nuôi dưỡng những đứa trẻ biết suy nghĩ đến môi trường xung quanh và tương lai gần, không phải là biểu hiện cảm xúc một cách bốc đồng, mà là sự quan tâm hằng ngày của cha mẹ đấy!

Giáo dục, nuôi dạy trẻGiáo dục, Thời kỳ chống đối

Posted by hanabusa

hanabusa

Hiện là giảng viên khoa Quốc ngữ, công tác tại một trường trung học phổ thông tư thục ở Nhật Bản được 12 năm. Sinh con ở độ tuổi 35, tác giả tập trung vào việc nuôi dạy con trai 9 tuổi của mình.