Thời điểm thích hợp để bạn bắt đầu cho trẻ ngủ một mình là khi nào?

05/02/2020

Theo khảo sát năm 2015 của một doanh nghiệp tư nhân, hầu hết các bật cha mẹ để cho con mình bắt đầu ngủ một mình từ năm 7 tuổi (thời điểm trẻ bắt đầu học tiểu học) đến 9 tuổi và 36% trong số 100 hộ gia đình có các bậc phụ huynh làm như vậy. Giai đoạn bắt đầu bước vào tiểu học là một “cột mốc quan trọng" đối với cả cha mẹ và trẻ nhỏ. Đây là thời điểm phù hợp để cha mẹ cho trẻ bắt đầu ngủ một mình trong phòng riêng. Hơn nữa, cũng có thể nói rằng, đối với trẻ thì đây cũng là thời kỳ mà trẻ dần hình thành những cảm xúc, suy nghĩ một cách tự nhiên rằng trẻ muốn thử được ngủ trong một căn phòng khác với phòng của cha mẹ.

Tuy nhiên, con trai tôi dù đã học lớp 4 (10 tuổi) nhưng vẫn chưa ngỏ lời rằng “con muốn ngủ một mình". Trong tiếng Nhật có một chữ Hán viết là 川 (Xuyên, nghĩa là “dòng sông"), và vì hình dạng của chữ này trông giống như “tư thế cha mẹ nằm ngủ có đứa con kẹp ở giữa", cho nên người ta ví von việc cha mẹ và con cái ngủ chung trong một phòng, hoặc cùng nằm ngủ trên một chiếc giường hay tấm đệm futon, là “nằm ngủ theo hình chữ Xuyên".

Ở nhà của tôi, gia đình tôi đang ngủ chính xác theo hình chữ Xuyên, và dường như là đứa con của tôi cảm thấy an tâm và thoải mái với việc vừa nằm ngủ vừa cảm nhận được hơi ấm từ cha mẹ và cảm nhận được rằng có cha mẹ nằm bên cạnh. Cũng chính vì thế, con tôi mãi mà vẫn chưa thể tự ngủ một mình, thế nhưng, chúng tôi vẫn trang bị sẵn một căn phòng cho con ở nhà để con có thể ngủ một mình bất cứ lúc nào.

Từ khi con được sinh ra cho đến khi con được một tuổi, chúng tôi đã trang bị sẵn một chiếc cũi cho trẻ sơ sinh trong cùng phòng ngủ với ba mẹ và ba mẹ thì ngủ trên một chiếc đệm khác.

Ngủ cùng với trẻ nhỏ là một trong những cách để cho bạn biết bạn hạnh phúc như thế nào khi được làm mẹ, nhưng việc đó lại chứa đựng nguy cơ gây ra tai nạn tử vong cho bé.

Cụ thể, đây là trường hợp mà cha hoặc mẹ đã lỡ ngủ thiếp đi vì quá kiệt sức do chưa quen với việc chăm sóc cho trẻ, đến mức mà họ không còn ý thức được rằng đứa bé vẫn đang nằm ngủ bên cạnh mình. Khi giường được đặt sát cạnh tường, người lớn sẽ có thể đẩy em bé vào tường theo quán tính khi trở mình trong lúc ngủ. Hơn nữa, người ta cũng nhận thấy rằng có những trường hợp đứa trẻ bị kẹp vào giữa tấm đệm. Một cách vô thức, đứa trẻ phải chịu sức ép và có thể dẫn đến tai nạn thương tâm.

Không những vậy, vì chăn đệm bông dành cho người lớn quá nặng và quá to đối với em bé nên có trường hợp xảy ra tình trạng che lấp mũi và miệng của trẻ và gây khó thở. Lúc ấy, nếu người lớn nằm ngủ bên cạnh em bé bị rơi vào trạng thái quá say giấc, họ sẽ không nhận ra được rằng đứa bé đang đau đớn khó chịu.

Vốn dĩ, chăn ga gối đệm mềm mại và ấm áp cho người lớn rất khó bảo đảm tính an toàn và sự thoải mái cho trẻ nhỏ, bởi vì cơ thể của trẻ có thể bị vùi lấp quá mức và bị kẹt vào dưới lớp chăn đệm, hoặc gây ra tình trạng nóng quá mức đối với những trẻ dễ ra mồ hôi vì thân nhiệt cao.

Những chiếc cũi em bé có hàng rào cao ở các phía để ngăn việc trẻ té ngã, nhưng nhiều chiếc giường dành cho người lớn lại không có hàng rào. Do đó cũng có những tai nạn xảy ra khi trẻ nhỏ trở mình lúc ngủ và bị người lớn nằm bên cạnh đẩy ra khiến trẻ rơi khỏi giường.

Phải nói rằng, thật khó khăn khi mỗi lần cho con bú, tôi phải nhiều lần hạ cũi xuống và bế con lên trong khi vẫn còn ngái ngủ, rồi lại phải bế con trở lại cũi sau khi hoàn tất việc săn sóc con. Đặc biệt là vào mùa Đông, chỗ ngủ của con sẽ bị lạnh khi tôi đang cho con bú và điều này khiến tôi lo lắng liệu rằng con có bị lạnh hay không. Do đó, khi con được một tuổi, tôi để con nằm ngủ bên cạnh trên chiếc giường dành cho người lớn, sau khi cho con bú xong, cả tôi và con có thể cùng ngủ ngay lập tức, và việc này kéo dài đến hiện tại.

Dù con trai tôi có vẻ là một đứa trẻ được cưng chiều, nhưng có lẽ con sẽ ngỏ lời với tôi rằng “con sẽ ngủ một mình" khi con bước vào tuổi dậy thì. Lúc đó chắc tôi sẽ vừa cảm thấy vui mừng nhưng cũng sẽ cảm thấy hơi cô đơn nhỉ…