Một hành trình mùa hè qua những khoảng lặng đẹp nhất Nhật Bản
Có một thực tế mà hầu hết du khách Việt từng đến Nhật đều nhận thấy nhưng ít ai nói ra: những lịch trình dày đặc thường để lại ít ký ức nhất.
Tokyo → Kyoto → Osaka → Nara. Hành trình quen thuộc, những con phố quen thuộc, những bức ảnh na ná nhau. Không phải vì những nơi đó không đẹp — chúng thật sự rất đẹp. Nhưng khi bạn chạy đua với list địa điểm cần đi, phong cảnh dần trở thành nền cho ảnh hơn là thứ bạn thực sự nhìn thấy.
Người Nhật có một từ vựng cho điều họ đang dần tìm lại: yohaku(余白) — khoảng trống có chủ đích. Trong hội họa, đó là phần không vẽ nhưng lại định nghĩa nên cả bức tranh. Trong du lịch, người ta gọi đó là những chuyến đi biết dành chỗ cho khoảng lặng, những khoảng thời gian không cần đạt được điều gì. Nghe có vẻ lạ với những người đã quen tối ưu hóa từng giờ từng địa điểm trong lịch trình, nhưng chính những khoảng thời gian không mục đích này thường lại trở thành phần đáng nhớ nhất trong chuyến đi.
Teshima (tỉnh Kagawa) không phải hòn đảo nổi tiếng nhất vùng biển nội địa Seto. Đó chính xác là lý do nên đến.
Naoshima — hòn đảo hàng xóm lừng danh về nghệ thuật — thu hút phần lớn sự chu ý trong khu vực, và cũng thu hút phần lớn đám đông. Teshima yên tĩnh hơn, cũng vì thế mà trở thành nơi bạn có thể ngồi ngắm đồng lúa mà không cảm thấy phải vội vàng đứng dậy.
Ngay khi đặt chân xuống cảng, cảm giác đầu tiên không phải là sự choáng ngợp mà là một thứ gì đó ngược lại: tiếng ve mùa hè, những con đường nhỏ chạy giữa ruộng lúa và sự vắng lặng có vị.
Nhiều du khách thuê xe đạp điện rồi chạy vòng quanh đảo — không phải để đến đâu, mà chỉ để chạy.
Một bên là biển Seto xanh ngắt. Một bên là những cánh đồng trải dài. Gió mang mùi muối nhè nhẹ. Đó là kiểu phong cảnh khiến bạn tự động bỏ điện thoại xuống.
Điểm đến không thể bỏ qua là Bảo tàng Nghệ thuật Teshima — một trong những không gian nghệ thuật kỳ lạ nhất Nhật Bản.
Công trình do kiến trúc sư Ryue Nishizawa thiết kế, hình dáng gợi lên một giọt nước khổng lồ đang tiếp đất: vỏ bê tông không cột, không vách ngăn, chỉ có hai khoảng mở hình bầu dục để ánh sáng, gió và tiếng chim tự do vào ra.
Bên trong, tác phẩm Matrix của nghệ sĩ Rei Naito là những dòng nước tự nhiên trào lên từ mặt sàn, len lỏi theo những đường chảy thay đổi suốt cả ngày — không bao giờ giống nhau hai lần.
Xin báo trước, việc chụp ảnh bị cấm hoàn toàn bên trong.
Và bạn sẽ hiểu tại sao khi đã ở đó: có những nơi mà cầm điện thoại lên sẽ phá vỡ thứ duy nhất đáng giữ lại.
Chỉ dẫn
Từ Okayama hoặc Takamatsu, cần đi phà khoảng 30–40 phút để đến Bảo tàng Nghệ thuật Teshima. Bảo tàng yêu cầu đặt vé online trước với ngày và giờ cụ thể. Vào mùa hè nhiều khung giờ thường hết vé sớm. Vé tham quan khoảng 1.800 JPY.
Thung lũng Kamikochi
Nơi mà sự im lặng có thể nghe được
Ở độ cao khoảng 1.500m giữa dãy Alps Nhật Bản, Kamikochi (tỉnh Nagano) hiện hữu với những quy tắc riêng.
Quy tắc đầu tiên: không xe cá nhân.
Toàn bộ khu vực trung tâm chỉ dành cho người đi bộ và xe buýt công cộng. Điều đó có nghĩa là khi bước xuống xe, thứ đầu tiên bạn nghe thấy là tiếng nước chảy của sông Azusa. Không phải tiếng động cơ. Không phải tiếng còi xe. Không phải những âm thanh bạn vô tình mang từ thành phố theo.
Tuyến đi bộ phổ biến nhất chạy từ cầu Kappa ngược dòng đến hồ Myojin.
Tổng quãng đường khứ hồi khoảng 5,5 km, không dốc, không cần kinh nghiệm leo núi, chỉ là một buổi đi bộ thong thả giữa rừng cây và dòng nước trong vắt.
Nước sông Azusa trong đến mức có thể nhìn rõ từng viên đá dưới đáy.
Bóng đỉnh núi Hotaka phản chiếu xuống mặt nước vào sáng sớm trước khi gió bắt đầu nổi lên…
Không ít người đã ngồi trên ghế gỗ ven sông hàng giờ đồng hồ, chỉ ngồi thế thôi mà không cảm thấy lãng phí gì.
Giữa tháng 7 và tháng 8, khi nhiều thành phố Nhật Bản nóng trên 35°C, Kamikochi thường chỉ dao động quanh 17 – 20°C.
Người Nhật gọi đây là nơi để đầu óc nghỉ ngơi.
Hãy đến ngồi khoảng một giờ bên sông Azusa, bạn sẽ hiểu tại sao.
Chỉ dẫn
Từ Matsumoto, đi xe buýt khoảng 1 tiếng vào Kamikochi. Vé vào hồ Myojin là 500 JPY. Mùa mở cửa: giữa tháng 4 đến 15/11. Mùa cao điểm: tháng 7–8, nên đặt chỗ nghỉ trong khu vực sớm.
Đảo Awaji
Một buổi cuối tuần chỉ để ngắm mặt trời lặn
Awaji (tỉnh Hyogo) là hòn đảo lớn nhất biển nội địa Seto. Khởi hành từ Kobe chạy xe khoảng 30 phút là bạn đã ở trên đảo. Gần đến mức nhiều người Osaka xem đây là điểm dã ngoại, chữa lành quen thuộc cuối tuần.
Awaji không có đường tàu điện. Hòn đảo như là thiên đường cho những người lái xe. Có thể chính điều đó lại tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt.
Bạn có thể cứ lái xe dọc theo đường bờ biển phía Tây mà không cần điểm đến cụ thể nào.
Cứ vài cây số lại xuất hiện một quán cà phê nhìn ra biển, một bãi cỏ rộng hoặc một chiếc ghế dài hướng về phía mặt trời lặn.
Và thật kỳ lạ là khi không vội, mọi thứ dường như đẹp đẽ hơn.
Cảnh hoàng hôn ở đây là lý do nhiều người từ Osaka và Kobe sẵn sàng lái xe hàng giờ tìm đến.
Bầu trời chuyển từ vàng sang cam rồi tím nhạt.
Mặt biển phản chiếu toàn bộ màu sắc ấy.
Trong khoảnh khắc đó, bạn bỗng thấy điện thoại hay là tai nghe đều thừa thãi kiểu gì.
Bênh cạnh đó, nơi đây cũng là hòn đảo của ẩm thực.
Hành tây Awaji được người Nhật đánh giá là một trong những loại hành ngon nhất cả nước, ngọt đến mức có thể ăn sống.
Cùng với thịt bò Awaji, hải sảnđịa phương và những nhà hàng nhìn thẳng ra biển, một bữa tối bình thường ở đây có thể trở thành ký ức mãi không quên của bạn đấy.
Chỉ dẫn
Cần thuê xe hơi (nếu bạn có bằng lái quốc tế) để khám phá Awaji một cách trọn vẹn vì trên đảo không có tàu điện. Từ Kobe đi khoảng 30 phút, từ Osaka khoảng 1 tiếng 15 phút. Phí một chiều qua cầu Akashi Kaikyo khoảng 2.500 JPY. Nên ở lại ít nhất một đêm để kịp đón hoàng hôn phía Tây.
Đảo Rebun
Mùa hè ở nơi tận cùng phía Bắc Nhật Bản
Đảo Rebun (Hokkaido) không phải nơi dễ đến, và đó cũng là một lý do nên đến thử ít nhất một lần.
Để tới được đây, bạn phải đi qua Hokkaido, đến Wakkanai — thành phố cực Bắc Nhật Bản — rồi tiếp tục đi phà vượt biển.
Chuyến đi dài gần như cả ngày.
Nhưng ngay khi tàu cập bến, bạn sẽ hiểu vì sao nhiều người sẵn sàng quay lại lần thứ hai.
Cảm giác ở Rebun không giống bất kỳ nơi nào khác trên đất Nhật.
Gió biển thổi liên tục.
Bầu trời rộng đến mức dường như không có điểm kết thúc.
Những vách đá nhìn thẳng ra đại dương gợi cảm giác gần với các vùng Iceland hay Scotland Bắc Âu hơn là hình ảnh quen thuộc về nước Nhật.
Nơi đây còn được gọi là hana no shima (花の島) — hòn đảo của các loài hoa với hơn 300 loài thực vật xứ lạnh nở rộ vào mùa hè.
Điều đặc biệt là bạn không cần leo núi cao mới thưởng thức được mà vô số sắc hoa tràn lan ngay bên đường mòn, ven sườn đồi và trên những đồng cỏ nhìn ra biển.
Về ẩm thực, Rebun còn có một thứ nổi tiếng khắp Nhật Bản là món cầu gai, nhím biển (uni).
Uni ở vùng biển lạnh quanh Rebun và Rishiri được xem là một trong những loại ngon nhất cả nước.
Một bát uni tươi sau ngày dài đi bộ giữa gió biển và hoa dại là kiểu trải nghiệm rất khó diễn tả bằng lời.
Chỉ dẫn
Từ Sapporo, đi máy bay đến sân bay Rishiri, đảo Rishiri (khoảng 55 phút) rồi đi phà sang đảo Rebun (khoảng 45 phút). Bạn cũng có thể đi tàu/xe buýt từ Sapporo đến Wakkanai (khoảng 5–6 tiếng) rồi tiếp tục đi phà (khoảng 2 tiếng).
Mùa hoa đẹp nhất từ tháng 6 đến tháng 8. Lưu ý rằng số chỗ lưu trú trên đảo là có hạn, bạn nhớ đặt sớm và khi đến nơi, bạn nên dành ít nhất 2 đêm để đi hết các đường mòn chính.
Những khoảng lặng đáng để lên đường
Chúng ta thường đánh giá một chuyến đi bằng số lượng: bao nhiêu địa điểm đã đến, bao nhiêu món đã ăn, bao nhiêu bức ảnh đã chụp, v.v..
Nhưng nếu thử một thước đo khác thì sao? Khi ngồi nhớ lại sau một tháng, điều gì thực sự còn ở lại?
Thông thường, đó không phải là những nơi nổi tiếng nhất mà lại là những chi tiết rất nhỏ… Một buổi sáng đạp xe giữa biển và đồng lúa ở Teshima. Tiếng nước sông Azusa chảy qua tai ở Kamikochi. Màu trời Awaji lúc sáu giờ chiều… Hay mùi gió biển mang theo hương hoa dại ở Rebun.
Những nơi này không hứa hẹn sẽ làm bạn choáng ngợp, nhưng mang đến một thứ đơn giản hơn: một khoảng không để chậm lại, lắng đọng trong an bình.
Trong nhịp sống ngày càng xô bồ hiện nay, có lẽ đó cũng là một dạng xa xỉ rất đáng giá.
Máy bay sắp hạ cánh. Danh sách những điểm checkin “không thể bỏ qua” có thể đợi đấy, còn những khoảng lặng đẹp nhất của Nhật Bản — có lẽ đang chờ bạn ở phía trước.